"Ông" Gà Trống

 

Một ông Nghị, thuộc gịng Nghị gật

Chốn nghị trường trúng trật mặc ai

Riêng ông cứ gật dài dài

Uổng cho cái món cân đai trên người!

Nhưng cũng được một thời "oanh liệt"

Nhà lầu cao, yến tiệc phỡn phè

C̣n lưa, cứ phớt "ăng lê"

Việc dân việc nước chẳng hề quan tâm

Quả là thứ nghị câm nghị điếc

Ngoài ăn chơi chẳng biết ǵ thêm

Cho nên làng nước rách mem

V́ ba cái túi đựng cơm chuyên quyền!

Nhiệm kỳ kế, ông liền bị hất

Ra ngoại ô kiếm cách làm ăn

Vợ chồng bàn với nhau rằng

Xuất tiền lập trại để chăn nuôi gà

Một buổi sáng, ông bà cùng dậy

Thấy gà cồ, ông nẩy ư than:

"Rằng tôi suốt thuở làm quan

Công danh cũng đă, giàu sang cũng thừa

Nay nghĩ lại c̣n thua gà trống

Một chồng mà cả đống vợ xinh

Bà bèn nhoẻn miệng cười t́nh:

Muốn như gà trống sức ḿnh có kham?

Bây giờ nhé, tôi làm gà mái

Tục tác là ông phải chạy vào

Thử xem sức ấy ra sao

Để tôi “test” thử thế nào mới tin

Nghe bà bảo ông liền lĩnh ư

Tưởng chuyện ǵ, chuyện ấy dễ ̣m

Pḥng trong bà tác om ṣm

Ó o ông trống phom phom chạy vào

Xong "nhiệm vụ" keo đầu cũng dễ

Ra pḥng ngoài trên ghế vừa ngồi

Ph́ pḥ thở muốn hụt hơi

Pḥng trong bà đă liên hồi tác vang

Ông gà trống vội vàng xung trận

Keo thứ nh́ cũng ráng vượt qua

Mệt nhoài vừa mới bước ra

Chưa ngồi, tục tác tiếng bà lại kêu

Hết “xí hoách” ông phều phào thở

Giơ tay lên ú ớ mà rằng:

Làm ông gà trống khó khăn

Thôi tôi xin chịu đầu hàng rút lui.

Bà "tác" nữa chắc tôi chết mất

Một vợ đà mửa mật huống là...

Thơ vui kể chuyện "ông gà"

Nếu không chê dở, quí bà thưởng cho

Ông nhà một bữa bún... ḅ!

 

Tú Lắc